Thể loại | Villa
Địa chỉ | Thạch Thất, Hà Nội
Thời gian | 2025
Diện tích |
Trạng thái | Đã hoàn thiện
Thiết kế | Phạm Thành An
| Ngô Đức Minh Hiếu
| Chu Minh Đức
Nhiếp ảnh |
Thi công | Đơn vị địa phương
Dự án bắt đầu từ một căn nhà gỗ hơn 30 năm tuổi, vốn được sử dụng như không gian nghỉ cuối tuần của gia đình. Công trình có cấu trúc phát triển từ hình thái nhà gỗ truyền thống Bắc Bộ, với hệ cột, mái, vì kèo và bao che bằng gỗ tạo nên một không khí trầm, dày và giàu ký ức. Tuy nhiên, sau nhiều lần biến đổi theo nhu cầu sử dụng, mặt bằng bên trong trở nên rối, nhiều không gian bị chia nhỏ, thiếu tiện nghi và chưa khai thác được trọn vẹn bối cảnh vườn xung quanh.
Bài toán đặt ra là cải tạo công trình thành không gian nghỉ dưỡng gồm hai phòng ngủ chính, phù hợp hơn với thế hệ mới trong gia đình: trẻ hơn, nhẹ hơn, hiện đại hơn và có nhiều tương tác với thiên nhiên hơn, nhưng vẫn giữ được giá trị của cấu trúc gỗ cũ.
Hiện trạng công trình gần như chỉ hướng về một phía, trong khi cả bốn mặt đều có khả năng mở ra vườn. Các khoang cửa gỗ đặc kín làm hạn chế ánh sáng, tầm nhìn và sự kết nối với cảnh quan. Bên trong, các phần ngăn chia và cơi nới khiến cấu trúc gốc bị che khuất; gác xép thấp và nóng, khó sử dụng hiệu quả và ít tương tác với các không gian còn lại.
Trên cơ sở đó, ICCO đề xuất một hướng cải tạo có kiểm soát: tháo bỏ các lớp ngăn chia, cơi nới không cần thiết để trả lại sự rõ ràng cho cấu trúc gỗ ban đầu; đồng thời cải tạo hệ cửa và các lớp bao che nhằm mở rộng tầm nhìn ra bốn phía thiên nhiên xung quanh. Thay vì đặt thêm nhiều cấu trúc nặng vào bên trong, phương án giữ cho không gian chính được thoáng, rộng và đủ khả năng thể hiện vẻ đẹp của hệ kết cấu cũ.
Phần nội thất mới được tổ chức như một khối công năng đương đại đặt lọt bên trong lớp vỏ gỗ hiện hữu. Khối này bao gồm các phòng ngủ và không gian phụ trợ, được thiết kế với ngôn ngữ nhẹ hơn, sáng hơn và có tính biểu hiện rõ hơn. Sự đối thoại giữa cấu trúc gỗ cũ và khối can thiệp mới tạo nên trải nghiệm chính của dự án: một bên là ký ức, vật liệu và tỉ lệ truyền thống; một bên là nhu cầu sống mới, tiện nghi mới và cách cảm nhận không gian trẻ hơn.
Hai phòng ngủ được tổ chức hướng về khu vườn phía sau, tạo sự riêng tư và cảm giác nghỉ dưỡng rõ rệt. Mỗi phòng không chỉ là nơi ngủ, mà còn có khả năng tiếp xúc với một khoảng vườn riêng, giúp ánh sáng, cây xanh và không khí tự nhiên trở thành một phần của trải nghiệm lưu trú.
Ở phía trước, chuỗi không gian được tổ chức theo một lộ trình mở: từ gian sinh hoạt chung, bàn ăn, hiên ngoài trời, bể cá, tiểu cảnh nước, đến sàn gỗ có mái che và đường dạo xuyên qua các tán cây. Các không gian này không tách rời nhau, mà nối tiếp thành một hành trình chậm, nơi người sử dụng có thể di chuyển, dừng lại, quan sát và cảm nhận sự thay đổi giữa trong nhà, hiên, vườn và cảnh quan xa hơn.
Một lớp biểu hiện quan trọng của phương án nằm ở hệ đèn giấy và các bề mặt phát sáng bên trong khối công năng mới. Họa tiết trên các bề mặt này được gợi mở từ núi, mây, hoa, nắng và gió của bối cảnh xung quanh. Khi đặt trong không gian gỗ tối, lớp ánh sáng này tạo ra một “cửa sổ” trừu tượng hướng về thiên nhiên — không thay thế cảnh quan thật, mà bổ sung thêm một lớp cảm xúc mềm hơn, nhẹ hơn và giàu tính nghệ thuật hơn.
Dự án không tìm cách làm mới công trình bằng cách xóa bỏ quá khứ. Ngược lại, phương án giữ lại phần có giá trị nhất của căn nhà gỗ cũ, sau đó đặt vào đó một lớp can thiệp mới vừa đủ: mở ra tầm nhìn, làm rõ cấu trúc, bổ sung tiện nghi và tạo thêm các lớp trải nghiệm cho đời sống nghỉ dưỡng. Cái cũ và cái mới không triệt tiêu nhau, mà cùng tồn tại để tạo nên một không gian vừa quen thuộc, vừa có tinh thần mới cho thế hệ tiếp theo của gia đình.
Không gian hiện trạng
Quá trình thi công